🌱 03/365
ĐỪNG VỘI GIẢNG KHI NGƯỜI TA ĐANG CẦN ĐƯỢC ÔM
Có một người phụ nữ ngồi trước mặt tôi.
Chị khóc. Khóc rất nhiều.
Chị kể về gia đình. Về những tổn thương. Về những ngày phải cố gắng tỏ ra mạnh mẽ… trong khi bên trong gần như đã kiệt sức.
Tôi đã định nói với chị một câu Kinh Thánh. Đã định khuyên chị phải mạnh mẽ hơn.
Đã định nói:
“Chị hãy tin cậy Chúa.”
Nhưng rồi…
Tôi nhìn thấy đôi vai chị đang run.
Và trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng…
Có lẽ lúc này, chị không cần thêm một lời khuyên.
Chị chỉ cần biết…
Mình không phải khóc một mình.
Tôi ngồi gần lại. Ôm chị. Không nói gì. Một lúc rất lâu… Chỉ có tiếng khóc. Và rồi chị nói một câu mà tôi vẫn nhớ:
“Lâu lắm rồi… không ai ôm tôi như vậy.”
🌿 Bạn biết không…
Có những lúc chúng ta quá nóng lòng muốn giúp một người.
Chúng ta muốn nói điều đúng.
Muốn đưa ra câu trả lời. Muốn dùng một câu Kinh Thánh thật hay. Muốn họ thay đổi ngay. Nhưng đôi khi…
Người đang đau không cần chúng ta giải thích nỗi đau của họ.
Họ cần một người…
Ở lại.
Một người không vội phán xét.
Không nói:
“Có vậy cũng buồn.”
“Phải mạnh mẽ lên chứ.”
“Đức tin đâu rồi?”
“Đừng khóc nữa.”
Bạn ơi…
Có những giọt nước mắt đã bị giữ lại quá lâu. Có những người đã mạnh mẽ quá nhiều năm. Và có những tâm hồn…
Không cần nghe câu “đừng khóc”.
Họ cần một nơi đủ an toàn…để được khóc. 💜
Tôi nghĩ đến Chúa Giê-xu. Khi Ngài đến nơi La-xa-rơ đã chết… Ma-ri khóc. Những người chung quanh cũng khóc.
Kinh Thánh ghi lại một câu rất ngắn:
📖 “Đức Chúa Giê-xu khóc.”
— Giăng 11:35
Chúa Giê-xu biết Ngài sẽ làm gì. Ngài biết La-xa-rơ sẽ sống lại. Ngài có câu trả lời. Ngài có quyền năng.Nhưng trước khi phép lạ xảy ra…
Ngài đã khóc cùng người đang khóc.
Ôi… Điều đó chạm vào lòng tôi rất nhiều. Bởi vì đôi khi chúng ta muốn đem câu trả lời của Chúa đến cho người khác… Nhưng lại quên mang theo tấm lòng của Chúa.
🌱 Truyền giáo không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng lời nói.
Đôi khi…
Tin Lành bắt đầu khi bạn ngồi bên một người bệnh.
Khi bạn nắm bàn tay một người đang sợ hãi.
Khi bạn mang một phần cơm đến cho một gia đình đang khó khăn.
Khi bạn lắng nghe một người kể đi kể lại câu chuyện của họ.
Khi bạn ôm một người…
Và nói rất khẽ: “Tôi ở đây.”
Có thể hôm ấy… Bạn chưa nói được nhiều về Chúa.
Nhưng biết đâu… Qua vòng tay của bạn…
❤️ Họ đã cảm nhận được một chút tình yêu của Ngài.
💜 Bạn ơi…
Đừng vội giảng khi người ta đang cần được ôm. Đừng vội sửa khi người ta đang cần được nghe. Đừng vội đưa câu trả lời khi người ta chỉ đang cần một người ở lại.
Hãy yêu trước. Hãy lắng nghe trước. Hãy chăm sóc trước.
Rồi khi trái tim đã cảm nhận được tình yêu…
Có những cánh cửa sẽ tự mở. Và một ngày nào đó, họ có thể hỏi bạn:
“Tại sao bạn lại ở bên tôi?”
Lúc ấy… Bạn hãy nhẹ nhàng nói:
“Bởi vì có một Đấng đã từng ở bên tôi trong những ngày tôi đau nhất.”
Tên Ngài là Chúa Giê-xu.
🌿 Có những bài giảng được nói bằng lời.
Nhưng cũng có những bài giảng được giảng bằng một vòng tay.
Và đôi khi… Đó lại là bài giảng một người nhớ suốt đời.
💭 CÂU HỎI SUY NGẪM
Có ai quanh tôi đang cần tôi lắng nghe nhiều hơn là khuyên dạy không?
Hôm nay, tôi có sẵn lòng ở lại bên một người đang đau… dù tôi chưa biết phải nói gì không?
🙏 LỜI CẦU NGUYỆN
Kính Lạy Chúa, xin cho con mang tấm lòng của Ngài đến với người đang bị tổn thương.
Xin dạy con biết lúc nào nên nói và lúc nào chỉ cần lặng yên ở lại.
Cho vòng tay, sự hiện diện và tình yêu của con phản chiếu tình yêu của Chúa. Xin dùng đời sống con để một người nào đó biết rằng họ không cô đơn. A-men.
🌱 Hôm nay, bạn sẽ gieo hạt gì cho một đời người?
365 NGÀY – MỖI NGÀY GIEO MỘT HẠT TIN LÀNH
Ngày 03/365
Mai Như – VNSalvation 💜
